Paterson

November 25, 2011

Paterson

(James Newman Paterson – 1914-2011)













October 27, 2011                                                                                                                                           

1.
ai có thể hiểu cuộc đời cô đơn như thế nào
tôi nghĩ tôi hiểu, nhưng chiều nay đứng trước Paterson
tôi biết mình còn chưa hiểu
lối nào đến nghĩa trang cũng có lá trải trên đường,
vào thị trấn chạy quanh hồ, tôi dừng nhìn sóng bạc đang xô bờ tìm an tĩnh
trên màu thu khoác những đồi xa
trên những đàn chim duỗi cánh nhanh vội xếp hình V cùng bay nhẫn nại
trở về, đất và trời, và tất cả đang chuyển mình trở về
riêng tôi còn lang thang.

2.
người ta thường nói đến cô đơn, nhưng có lẽ phải lâu lắm một người mới thật hiểu
có khi quá muộn tận cuối đời, mới gặp cô đơn thực sự
mênh mông biết chừng nào
Paterson trên bàn
Một bó hoa thưa cạnh hộp tro tàn
ông chăm chú, nghiêng nghiêng cúi nhìn tôi, nụ cười đôn hậu ấm mùa đông
thong thả và khoan hòa, con người nhã hiệp cuối cùng của thế kỷ đã ra đi

cao, gầy, ít nói, già và lặng lẽ
một người đã sống nhiều để hiểu nói cũng được mà không nói cũng được
có khi không nói để sự việc đẹp hơn
những gì chúng ta tưởng hiểu, có ý nghĩa trước sau
nhưng trong tận cùng có lẽ không có ý nghĩa nào cả
chẳng qua gán buộc và mong muốn chúng phải có.
Thế nên chúng tôi thỉnh thoảng nói, và hỏi, và trả lời
thường chen lẫn nhiều im lặng.

3.
những cánh đồng thu dọn sạch
những luống đất ngay thẳng đã cày phơi đất màu xẫm đợi mùa sau
ngựa thản nhiên đứng, đàn bò tụ họp thảnh thơi, mặt ao thu yên tĩnh
những truông đầy giống cây Scots-pine nào đó lá bỗng úa vàng
hay chúng đang chết chăng
Thu qua đi gần hết tự bao giờ
trời không gió, những tháp điện có cánh quạt ngừng quay từng dãy ngẩn ngơ
chúng tần ngần ngóng chờ.
chỉ tôi còn vội vã
trên đường đến gặp lại Paterson
nằm đây, giữa cha, mẹ và em gái
tấm biển mới thêm vào giữa những tấm biển cũ mờ đất bụi
cỏ thưa không dấu hết tên những người trăm năm trước
trên đồi thu những cây tùng xanh, những bụi cây thấp, những bờ đá rêu
những cột đá hoa bóng dấu tuyết sương – những tên khắc để người sau trầm ngâm đứng hỏi quá khứ
dưới nắng thu những mặt đá không tiếng nói.

một phần tôi nào đó đã theo ông ra đi
rồi cùng tất cả đã trở về
quanh đây 
nằm yên.          

                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                               

Lê Thạch Thất
Oct 27, 2011

September 27, 2011

October 14, 2011

 

 

 

 

 

 

 

September 27, 2011

 

Trời xanh âm thầm gọi

Lá vàng lặng lẽ rơi

Đường chạy dài trong nắng

Quanh quẩn những lối đời

 

Mở ra đến sáng nay

Đồng thu xong mùa gặt

Cỏ khô cuốn nằm phơi

Những con bò nhàn rỗi

 

Rồi sẽ đến phiên tôi

Khói cỏ lưng sườn đồi

Suối ngưng một dòng thẫm

Bờ yên con sóc ngồi

 

Nước trong đáy đen thẳm

Long lanh soi vòm cao

Rồi sẽ đến phiên tôi

Đâu đó trong bóng trời.

 

Lê Thạch Thất

September 27, 2011

September 22, 2011

October 13, 2011


 

 

 


 

 

 

September 22, 2011

 

Tin thời tiết báo hôm nay là ngày hè cuối cùng

Nắng mênh mông trên hồ xa, buồm ra khơi như đàn chim trắng

Mặt nước sáng long lanh ánh mặt trời

Một mình từ trên cao – qua cửa kính – xuống đảo xanh bờ xa

Lẫn với chân trời, mây nước giao nhau liền như một

 

Không như người xưa lên núi cao, tôi bấm thang máy lên 5, 6 mươi tầng

Không nhìn xuống rừng cây, nhưng thành phố, bến tàu, cần trục

Muốn lánh đời ngày nay rất khó, không biết trốn vào đâu

Chỉ có thể lên cao, tìm một phòng vắng, trầm ngâm lặng lẽ

Laptop trên bàn, im lặng chờ đợi, và ngoài kia chờ đợi.

 

Những bờ xa không bao giờ đến

Những đám mây không bao giờ ngừng

Những sóng nước vỡ tan trước khi tia nhìn vừa đến

 

Lên cao giữa nước và trời quên mình là người

 

Lê Thạch Thất

September 22, 2011

August 11, 2010

August 27, 2010

August 11, 2010


Một chỗ nào đó rất ẩn kín

Không ai biết không ai thấy không ai hay

Chỉ có gió đến, mây về và những mảnh trăng lên


Khung cửa mở vào đêm, tiếng côn trùng rền rĩ

Màu xanh mất, tối thăm thẳm, gió đong đưa

Như không muốn chuyển mình, đắm trong trầm tư

Như nói – hãy để yên – để suy nghĩ đã


Câu hỏi chìm quanh đây nhưng mở lên soi tìm không thấy

Những trang sách, màn ảnh máy laptop chờ đợi

Đến vô cùng,

Thật lạnh lùng và lắng đọng

Những dòng chữ cũng dừng lại không chạy nữa

Đợi chờ

Mãi rồi tắt lịm


Rồi sẽ hết đêm, những giòng điện tắt

Chữ nghĩa tan vỡ, thế giới sẽ tàn

Không còn ai

Không còn câu hỏi

Câu hỏi đẹp như hoa nở nhưng không thành quả

Vì lúc ấy trái đất đã vỡ


Đêm như đêm  nay trăng lên, trời không mây, cây lay động

Trang  sách trên laptop đợi chờ

Nhẫn nại và lặng lẽ

Cho đến khi thế giới này tàn



Lê Thạch Thất

August 11, 2010



June 16, 2010

June 16, 2010

June 16, 2010


Không có em tôi ra xe lái về một mình
Ghế bên bỏ trống – mở nhạc Jazz-6-giờ-chiều khỏa lấp
Trumpet đẩy ra xa, piano dìm xuống thấp
Xa lộ dài hơi kèn, mây chìm nốt piano

Xe đông dĩ nhiên – những đèn đỏ tiếp nối nhau
Những đèn trắng lao mau bên kia thành dòng cuộn
Máu chảy hai đường lên và xuống
Đời chúng ta giữa những kiến trúc xi măng

Hai condos cao vẫn chưa làm xong
Những cần câu quay lững thững trên không
Kính lắp mới một nửa phần trên còn để trống
Như một phần thân thể vỡ toang từ bên trong

Trên cao đó có ai nhìn xa dáng chờ mong
Thấy nước xanh thẳm, có con tàu long đong
trĩu nặng lầm lũi một mình chậm chạp
Đèn thấp thoáng còi u trầm hồ mênh mông



Lê Thạch Thất

June 16, 2010


June 8, 2010

June 8, 2010




June 8, 2010


Lúc nào tôi cũng như muốn trở về
Một chỗ nào đó nhìn đời vây quanh khác lạ
Có lúc chiều xuống ngoài kia, chợ rất đông
Lại tìm chố ngồi yên cho lòng trùng xuống


Như nước chảy len lỏi tìm chỗ trũng
Để lắng đọng, tôi cũng âm thầm đi
Tìm tĩnh lặng, trước khi đời khô cạn
Có kịp chăng, giữa bao nhiêu chán ngán


Tìm ở đâu chút an tĩnh giữa trời
Lá hè xanh trưa nay im vắng mình tôi ngồi
Công viên có con sóc nâu đang tìm ăn trên cỏ
Và nhìn tôi lặng yên ngẩn ngơ quanh đó


Trời thật cao, trời thật xanh, lững lờ mây
Trắng bay, đương khi tôi ngồi thẩn thơ
Đương khi con sóc chạy quanh kiếm mồi
Trên cỏ xanh, một cánh bướm thấp chập chờn trong mơ.


Trưa thật im trên thẳm vút tầng xanh
khoảng trống bao la đẫm màu huyền hoặc
và tôi ngồi, ngồi mãi dõi lên cao
mê mải tìm trong màu xanh giữa trời trưa vào hạ.



Lê Thạch Thất

North York – Jun/2010


May 30, 2010

June 5, 2010

May 30, 2010


Lên núi cao một ngày đầy mây

Quay lại biển sông mất hết

Những chập chùng che đời tách biệt

Gió im tùng lặng lẽ quanh đây

Tôi và mây cách nhau tầm tay

Ngoài cửa  kính vẫn không ngừng bay

Trần gian dưới kia xa lắm

Một lần qua từ bao giờ đến nay


Lê Thạch Thất

Vancouver – May/2010


March 12, 2010

March 12, 2010

March 12, 2010



Tôi quên mất mùa xuân còn có mưa

Lúc xuống phố ăn trưa mới thấy đường trơn ướt

Bỏ áo khoác dễ chịu đi giữa xuân đang về

Với chỉ mình tôi – quanh đây như không ai để ý đến

Tôi đến đây từ rất xa và đã rất lâu

trí tưởng òa vỡ cơn mưa xối xả ở cuối quốc lộ 4

Xe xuống phà dập dềnh lục bình lững lờ

Lá xanh dày – nước đục ngàu – sông bát ngát

Phà qua sông – những giây phút giữa mênh mông

Mất về đâu trong giòng trôi thời gian bất tuyệt

Phà qua sông – những giây phút tưởng hư không

Mong manh bay trên sông những bóng hình nhớ mãi

Tôi mang theo những dĩ vãng, ôm ấp những hư không

Òa vỡ trưa nay trên phố xuân mưa vừa về ấm áp

Con sông trôi về đâu với hoa lục bình xưa héo mau

Những bóng nước mất đâu trên mặt sông đầy sóng ấy

Chỉ một dòng sông chảy ngang thời trẻ dại

Chỉ những cơn mưa xối xả nước chan ánh mặt trời

Chỉ những mảnh đời rồi vỡ vụn mãi khôn nguôi

Sóng với nước, lục bình với chuyến phà quốc lộ 4.

Lê Thạch Thất


March 8, 2010

March 8, 2010

March 8, 2010


đường về mặt trời đang xuống sau rặng cây khô cành
như một pizza mỏng mới đổ đầy sốt cà ngọt đỏ
trời xanh mùa xuân, cánh đồng còn tuyết chưa tan hết
cỏ bên lối đi đã lăm le chiếm đất tôi đang bước qua đó.


nhà bạn tôi ở bên phải, nhưng tôi lạc sang hướng trái
đi mãi không thấy làng bạn, tôi ngẩn ngơ giữa đồng không
cười vẩn vơ một mình nhìn theo đàn ngỗng bay
bảy con, hình chữ V, duỗi cánh nhịp nhàng cùng chiều xuống.


chiều xuống thật nhanh, thoáng đã xẫm tối
và lạnh – may không có gió – những thân bắp khô đứng yên
tôi thẫn thờ bên chúng rồi phải lên xe về
thành phố ở xa đầu kia, lấp lánh đèn bừng sáng.


lối xuống xa lộ, một con sáo đen nằm chết.
xe chạy cô đơn giữa đám đông – tiếng nhạc jazz
thầm thì, những mắt khô lệ , những tim khô máu
những vết thương đời đã chai cứng không còn đau.


mặt trời, đàn chim, con sáo chết, tiếng nhạc
theo tôi về nhà, mở cửa phòng, cất mình đi
dấu một tôi nào đó, còn tôi thường ngày lại sống
đọc web, viết email, uống cà phê, và mai đi làm.


chờ cho đến tuần sau, có khi lại đi tìm bạn.



Lê Thạch Thất

Jan/14/2010

January 14, 2010



Jan/14/2010




Tôi chạy hết cuối đường, gặp mùa đông

Cây trơ, hồ chết, tuyết phủ mênh mông

Những bóng hình xa vắng, vệt nắng từ xuân cũ

Đang rơi thong thả – cùng tôi vào trời không



(Jan/14/2010)



Follow

Get every new post delivered to your Inbox.